Chuong_0961 – Nguyệt Lượng Hoa Điên Cuồng

Chapter Truyện / Chuong_0961 – Nguyệt Lượng Hoa Điên Cuồng

– Cốt Chu cùng Quỷ Mẫu đều là đến từ thiên ngoại. Đóa hoa này… Hiển nhiên cũng là đến từ thiên ngoại.

Bạch Tiểu Thuần vỗ vào túi trữ vật. Trong tay hắn xuất hiện hạt giống của Nguyệt Lượng Hoa.

Sau khi nhìn chằm chằm vào hạt giống này, trong đầu Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một lần nữa về kế hoạch của chính mình, mắt càng lúc càng sáng.

– Ha ha, trời không tuyệt đường người!

Trong lúc phấn chấn, Bạch Tiểu Thuần có chút kích động, hắn đặc biệt cảm thấy đắc ý. Ở trong ước pháp tứ chương, đích xác là không có ngăn cấm hắn không thể trồng hoa.

Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần lập tức hăng hái bừng bừng ra khỏi phòng, quan sát ở khắp nơi muốn tìm một địa phương trồng hoa. Sau khi tìm kiếm một vòng, hắn sờ sờ cằm.

– Trồng ở bên ngoài quá nguy hiểm. Đám người ở bắc mạch này không chịu nói đạo lý…

– Mà thôi mà thôi. Ta vẫn là trồng ở trong phòng của ta.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một hồi, sau đó xoay người trở lại trong phòng. Hắn bắt đầu bận rộn. Chỗ mặt đất trên Vân Tông, thật sự không giống với mặt đất ở những chỗ khác. Nhưng về cơ bản lại giống nhau. Ở dưới sự cố gắng của Bạch Tiểu Thuần, hắn cạy một viên gạch ở trong căn phòng ra, đào ra một lỗ thủng trong phạm vi chừng một trượng.

Sau khi lỗ thủng lộ ra, mặt đất trắng bóng một mảnh mây mù. Một hàn khí từ bên trong đám mây mù nơi này tản ra. Cảm nhận được sự lạnh giá ở bên trong đám mây mù này, Bạch Tiểu Thuần liền mừng rỡ. Hắn thận trọng chôn hạt giống của loài Nguyệt Lượng Hoa ở trong thổ nhưỡng mây mù.

Sau khi làm xong những chuyện này, hắn liền mang theo hứng thú nồng đậm cùng chờ mong. Hắn khoanh chân ngồi ở một bên. Thần thức của nó không ngừng đi quan sát hạt giống của Nguyệt Lượng Hoa. Có thể nhìn thấy được, sau khi hạt giống này được chôn xuống, lại giống như sinh vật sống, có thể không ngừng run rẩy.

Sự run rẩy này không phải là bởi vì sợ hãi, mà vì sự kích động dẫn đến. Tâm tình này rất rõ ràng. Sau khi Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được, ánh mắt sáng hơn.

– Nguyệt Lượng Hoa ngoan ngoãn, mau mau sinh trưởng…

Bạch Tiểu Thuần liếm môi một cái. Sau khi quan sát suốt cả đêm, hắn nhìn thấy được hạt giống được trồng, có một tia hàn khí bị hạt giống này hút ra từ bên trong đám mây mù, trở thành chất dinh dưỡng của bản thân chất nó. Trong một đêm, hạt giống lại có thể nảy mầm, mọc ra lá mầm màu xanh.

Nhìn lá mầm màu xanh này, tâm tình Bạch Tiểu Thuần lại sục sôi. Hắn cảm giác mình còn có một sứ mệnh. Mỗi ngày trôi qua cũng không cảm thấy nhàm chán nữa. Gần như tất cả thời gian, hắn đều tiêu tốn ở trên phương diện chiếu cố cùng quan sát cây Nguyệt Lượng Hoa này.

Thời gian trôi qua. Rất nhanh nửa tháng đã trôi qua. Trong khoảng thời gian này, Bạch Tiểu Thuần cũng không có đi ra khỏi căn phòng nửa bước. Mặc dù như vậy, nhưng những tu sĩ Vân Tông kia vẫn không ngừng bàn luận về chuyện của Bạch Tiểu Thuần ở đây.

Chỉ có điều Bạch Tiểu Thuần cũng không có tâm tình đi nghe lén nữa. Lúc này toàn bộ tâm thần của hắn đều đặt ở trên cây Nguyệt Lượng Hoa này. Nhìn nó ở bên trong thổ nhưỡng của đám mây trắng, lúc này mọc ra cành lá cao bằng một lòng bàn tay. Tâm tình Bạch Tiểu Thuần rất sung sướng.

Về phần mảnh lá cây này, ở mấy ngày trước đã được nó chiết lên trên cây Nguyệt Lượng Hoa. Hiện tại theo cây Nguyệt Lượng Hoa trưởng thành, lá cây này cũng giống như trở thành một phần của Nguyệt Lượng Hoa, hấp thu hàn khí ở trong cây Nguyệt Lượng Hoa.

Tất cả đều đang phát triển theo phương hướng tiến về phía trước. Nhiều lần, trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang quan sát, đều cười ra thành tiếng.

– Ha ha, sẽ không có chuyện Bạch Tiểu Thuần ta không nghĩ ra biện pháp!

Bạch Tiểu Thuần vô cùng đắc ý. Chỉ là lại qua bảy tám ngày sau, Bạch Tiểu Thuần có chút bất mãn.

Hắn nhìn mảnh lá cây được chiết ở trên cây Nguyệt Lượng Hoa, sinh trưởng rõ ràng chậm chạp hơn so với trước kia rất nhiều. Trong lòng hắn có chút lo lắng.

– Đây cũng quá chậm đi. Cứ tiếp tục như thế nữa, tới lúc nào mới có thể hút xong hàn khí.

Bạch Tiểu Thuần gãi đầu một cái, sau khi trầm ngâm một lúc lâu, hắn cảm thấy mình có cần phải nghĩ biện pháp, tới kích kích cho đóa hoa này sinh trưởng.

Về phần phương pháp kích thích, trong mạch đan đạo có quá nhiều lựa chọn. Thường thấy nhất, chính là sử dụng đan dược để kích phát. Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần len lén quan sát bốn phía xung quanh một chút. Thần thức của hắn lặng lẽ tản ra, quan sát bên ngoài một chút.

– Trong ước pháp tứ chương chỉ nói không cho ta luyện đan, bán đan, nhưng không có nói không cho ta đút đan dược cho Tiểu Hoa ăn.

Sau khi Bạch Tiểu Thuần nói thầm mấy câu. Hắn vỗ vào túi trữ vật, lấy ra không ít đan dược. Sau khi lựa chọn vài loại, hắn bóp nát nó, rắc vào trong đóa Nguyệt Lượng Hoa.

Bột đan dược này vừa chạm bông Nguyệt Lượng Hoa, bông hoa này lại chấn động mạnh, tản ra hào quang sáng ngời, giống như đói khát, trong chớp mắt đã hấp thu hết tất cả bột đan dược rơi ở trên thân.

Theo sự hấp thu, sự tăng trưởng của bông Nguyệt Lượng Hoa rõ ràng tăng nhanh. Thậm chí ngay cả rễ của nó cũng dài hơn một chút. Nó ở bên trong đám mây mù phía dưới căn phòng, chậm rãi lan tràn về bốn phía xung quanh.

Ở trong sự lan tràn này, càng nhiều hàn khí bị hấp thu qua. Thậm chí chỗ gian phòng của Bạch Tiểu Thuần, lúc này cũng thoáng cái trở lạnh giá hơn rất nhiều.

Mắt Bạch Tiểu Thuần sáng hơn. Cảnh tượng như vậy khiến cho hắn có lòng tin. Hắn lại lập tức lấy ra không ít đan dược. Lúc mới bắt đầu, hắn vẫn sẽ lựa chọn một chút, sau đó bóp nát. Nhưng đến cuối cùng, hắn mắt thấy đóa Nguyệt Lượng Hoa kia giống như một cái động không đáy. Sau khi nó không ngừng hấp thu, càng sinh trưởng nhanh hơn. Cái rễ của nó càng khuếch tán phạm vi trăm trượng.

Lòng tin của Bạch Tiểu Thuần lập tức tăng lên gấp trăm lần. Hắn bóp nát đan dược cũng càng lúc càng nhiều, loại cũng tương tự như vậy.

– Đây là chay mặn đều không ngại. Quả nhiên là một bông hoa bảo bối.

Bạch Tiểu Thuần hăng hái cực cao. Trong thời gian ba ngày ngắn ngủi, hắn đút đan dược cho đóa hoa này trên trăm viên. Đóa Nguyệt Lượng Hoa cũng không phụ sự kỳ vọng. Rốt cuộc trước đó, đóa hoa lớn bằng hài lòng bàn tay, đã trưởng thành đến cao chừng non nửa trượng.

Cọng lá lớn bằng cánh tay, cùng với cành lá lớn chừng bàn tay. Còn có nụ hoa lớn bằng đầu ngón tay. Cũng không rõ đóa hoa này trưởng thành, ở dưới sự cố gắng của Bạch Tiểu Thuần, đã đột nhiên tăng mạnh.

Mà điều mảnh lá cây chiết ở trên cây Nguyệt Lượng Hoa, lúc này cũng xuất hiện mấy lát nhỏ giống như băng. Cảnh tượng như vậy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần càng thêm phấn chấn. Nhất là khi hắn nhìn thấy được rễ của cây Nguyệt Lượng Hoa này hiện tại đã lan tràn ra hơn năm trăm trượng, nụ cười trên gương mặt của hắn lại càng sáng lạng. Hắn lấy đan dược từ bên trong túi trữ vật ra, cũng càng lúc càng nhiều.

Về phần ảnh hưởng của việc trồng hoa đối với bắc mạch, nếu như là ở Nghịch Hà Tông, hoặc Tinh Không Đạo Cực Tông, Bạch Tiểu Thuần còn có thể lo lắng. Nhưng ở bắc mạch này, hắn không có bất kỳ áp lực, hắn chỉ nhớ kỹ một điểm…

– Ta không trái với ước pháp tứ chương!

Bạch Tiểu Thuần lẽ thẳng khí hùng, không ngừng bóp nát đan dược, đút đan dược cho cây Nguyệt Lượng Hoa ăn. Khi chăm chú, thời gian bao giờ cũng qua rất nhanh. Đảo mắt đã qua nửa tháng…

Bông hoa ánh sáng này đã trưởng thành đến một trình độ khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng sẽ hãi hùng khiếp vía. Căn phòng của hắn đã hoàn toàn bị cây Nguyệt Lượng Hoa này chiếm…

Nhìn cây Nguyệt Lượng Hoa trước mắt vô cùng lớn, Bạch Tiểu Thuần cũng hít vào một hơi. Hắn mơ hồ cảm thấy, đóa hoa này… Hình như ở dưới sự mình chiếu cố, có chút không bình thường.

Điều càng làm cho Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên, là ở trên đóa hoa này, hắn lại có thể cảm nhận được một tia ý thức tồn tại, có cảm giác rất thân thiết đối với mình. Nhất là Bạch Tiểu Thuần giơ tay lên chạm vào, đóa hoa này sẽ khẽ chấn động, giống như rất thoải mái.

Điều này khiến cho ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên.

– Có ý thức sao? Nghe lời đi. Không thể lại sinh trưởng nữa. Nếu không căn phòng này cũng sẽ không chứa nổi ngươi được nữa. Ta ở bắc mạch này cũng không thoải mái gì. Chỉ có thể hạn chế sự sinh trưởng của ngươi. Một khi ngươi phá vỡ căn phòng này, hai ta đều sẽ phải xui xẻo.

Bạch Tiểu Thuần nhìn về phía cây Nguyệt Lượng Hoa, nghiêm túc nói vài câu. Sau đó hắn lại lấy ra không ít đan dược, ném tới. Hiện tại hắn đã không cần bóp nát đan dược nữa. Đan dược hoàn chỉnh ném ra một cái, lập tức đã bị phiến lá của cây Nguyệt Lượng Hoa trực tiếp quấn lấy, trong nháy mắt hấp thu.

Giống như nghe hiểu được lời Bạch Tiểu Thuần nói, ở trong cuộc sống sau đó, cây Nguyệt Lượng Hoa này ở bên trong gian phòng không có tiếp tục sinh trưởng. Nhưng trong thời gian ngắn này rễ của nó lại điên cuồng lan tràn. Hiện tại nó đã khuếch tán ra mặt đất Vân Tông… Hơn nữa cây Nguyệt Lượng Hoa này không phải là vật của Thông Thiên thế giới. Nó có chỗ đặc biệt của mình. Sinh trưởng như vậy, rốt cuộc lại không bị người khác sớm phát hiện, giống như sở hữu phương pháp ẩn nấp nhất định.

Chỉ là thời điểm nó sinh trưởng cần rất nhiều hàn khí. Cho nên trong khoảng thời gian này, tu sĩ Vân Tông dần dần cũng có người nhận thấy được có điểm không thích hợp… Đầu tiên là Vân Tông quanh năm tràn ngập ở trong hàn khí, trong nửa tháng này lại có thể ít hơn rất nhiều.

Thậm chí có nhiều chỗ, vì hàn khí giảm bớt, một ít băng tuyết cũng bắt đầu tan ra… Tiếp theo, một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện, lập tức lại khiến cho các Thiên Nhân bắc mạch quan tâm.

Bạch Tiểu Thuần luôn luôn quan sát bên ngoài. Mắt thấy cảnh tượng như vậy, hắn cũng thầm cảm thấy không ổn. Hắn lập tức tìm tới cây Nguyệt Lượng Hoa, nhanh chóng mở miệng.

– Hoa Hoa, chúng ta không có nhiều thời gian. Cứ tiếp tục như thế nữa, sớm hay muộn sẽ xảy ra chuyện. Gặp chuyện không may thì cũng thôi. Cũng không thể làm chậm trễ kế hoạch lớn của chúng ta. Ngươi có thể nhanh chóng sinh trưởng một chút có được không? Hàn khí đều chuyển vào bên trong mảnh lá cây này đi.

Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra lời này. Cây Nguyệt Lượng Hoa này chấn động mạnh, truyền ra ý thức yếu ớt. Bạch Tiểu Thuần lập tức hiểu ra. Trong mắt mắt lộ ra vẻ quyết đoán. Trực tiếp, hắn từ bên trong túi trữ vật ra rất nhiều đan dược, đồng thời ném ra.

Tất cả lá cây của Nguyệt Lượng Hoa xòe ra, cuốn lấy những đan dược này, chợt hút một cái… Nhất thời toàn bộ mặt đất Vân Tông, trực tiếp lại truyền ra một tiếng nổ kinh thiên!

Ở dưới tiếng nổ lớn, trên mặt đất của Vân Tông lại có thể sinh trưởng ra vô số lá mầm màu xanh lục. Những cái lá mầm màu xanh lục mới vừa xuất hiện, lập tức lại điên cuồng hấp thu hàn khí xung quanh, nở từng mảnh những bông hỏa nhỏ giống như ánh trăng vậy.

Cùng lúc đó, hàn khí của Vân Tông ở trong một tích tắc này, chợt giảm mạnh!

Tu sĩ của Vân Tông đều liên tục thấy được trên mặt đất có những bông hoa giống như ánh trắng nở ra. Mỗi người đều ngây người. Không ít người trực tiếp la lên thất thanh.

– Vân Tông lại có thảm thực vật?

– Đây… Đây là hoa gì?

– Trời ạ, từ trước đến nay không có nghe nói tới. Trên Vân Tông của bắc mạch lại có thể có thể có thảm thực vật sinh trưởng… Cây cỏ bắc mạch, không phải đều tồn tại ở trong khu vực riêng sao?

Sau khi kinh ngạc hô lên, những tiếng kêu càng kinh người hơn không ngừng vang vọng ở trên mặt đất của Vân Tông.

– Nóng quá… Ta… Ta lại có thể toát mồ hôi?

– Không đúng. Hàn khí của Vân Tông chúng ta… Thế nào lại ít đi nhiều như vậy!

– Trời ạ. Các ngươi nhìn núi băng kia. Nó… Nó lại có thể tan ra!

Theo hàn khí giảm mạnh trên diện rộng, toàn bộ Vân Tông lập tức băng tuyết tan ra. Thậm chí ngay cả tảng băng cực lớn nâng mây trắng, chiêu bài của bắc mạch, lúc này dường như đổ mồ hôi, có nước đá nhỏ xuống…

Cảnh tượng như vậy, lại lập tức chấn động toàn bộ bắc mạch. Đám người Vân Lôi Tử đều nhanh chóng bay ra. Trong thần sắc mỗi người mang theo sự kinh ngạc không có cách nào tin tưởng càng không thể tưởng tượng nổi. Bọn họ lao thẳng đến mặt đất của Vân Tông.

Nhưng ngay khi bọn họ hạ xuống, trong chớp mắt, vì phạm vi hàn khí giảm mạnh. Từng tảng băng ở Vân Tông ầm ầm sụp xuống. Cái này cũng chưa tính là cái gì. Điều khiến cho tất cả mọi người há hốc mồm, là tượng băng đang nâng mây trắng trên mặt đất… Ngón tay cái trong bàn tay của hắn… Chẳng biết từ lúc nào lại có thể nhìn thấy được rễ chui vào bên trong. Theo sự hấp thu của nó, ngón tay cái lớn vô cùng này… Lại có thể… Hoàn toàn tan ra, trở thành nước đá, rơi khắp bầu trời…

Trong tiếng nổ lớn, đám mây trắng nghiêng về một phía. Tất cả tu sĩ ở phía trên đều há hốc mồm. Các Thiên Nhân bắc mạch đã tới nơi. Tất cả đều nhìn cái ngón tay cái tan chảy, rơi xuống nước đá. Tất cả đều trợn mắt há hốc mồm.

– Ta… Ta không nhìn lầm chứ…

– Bề mặt của bắc mạch ta… Tượng băng Chiến Thần của bắc mạch ta… Ngón tay cái của hắn… Không còn?

Vân Lôi Tử thì thào nói nhỏ, nhìn Phùng Trần ở bên cạnh, có phần không xác định, ngây người mở miệng.

Chapter Truyện / Chuong_0961 – Nguyệt Lượng Hoa Điên Cuồng