Chương 565 – Luyện Hồn Sư

Chapter Truyện / Chương 565 – Luyện Hồn Sư

Trong khu rừng, Bạch Tiểu Thuần cầm túi trữ vật lên, rồi nhìn hài cốt trước mắt, cảm thấy khi mình bị truyền tống đến nơi này, đối phương làm bạn cùng mình hai tháng, cũng coi như là hữu duyên, hắn khẽ thở dài.

– Huynh đệ, ta sẽ giúp ngươi nhập thổ vi an.

Bạch Tiểu Thuần nói xong, cảm thụ thấy thân thể mình thời khắc này đang nhanh chóng khôi phục, duy chỉ có linh lực trong thể nội thì hồi phục cực chậm, đến bây giờ cũng chưa đủ để mở túi trữ vật.

Hắn hít sâu một hơi, dùng Vĩnh Dạ Tán đào ra một cái hố to, đem hài cốt thanh niên kia để vào rồi đắp thành một nấm mồ.

– Ngươi đừng có gấp, ta đoán khoảng mấy ngày nữa linh lực trong cơ thể ta liền có thể đủ để mở túi trữ vật. Đến lúc đó ta có thể tìm kiếm xem trong túi trữ vật của ngươi có thứ gì hữu ích hay không, nói không chừng có thể tìm ra tên của ngươi, giúp ngươi lập một cái bia mộ.

Bạch Tiểu Thuần rũ sạch bụi đất trên người, đi tới dưới gốc đại thụ sau đó ngồi xuống thổ nạp tu hành.

Đáng tiếc Man Hoang này không có chút linh lực nào, hắn chỉ có thể chậm rãi hấp thụ từng tia từng tia linh lực từ bên trong máu thịt do trước kia phục dụng đan dược lưu lại.

Mấy ngày sau, Bạch Tiểu Thuần đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa bỗng chậm rãi mở hai mắt ra, có một vệt tinh mang hiện lên trong mắt hắn.

– Linh lực đã khôi phục được một chút!

Bạch Tiểu Thuần phấn chấn, tim đập rất nhanh, ở một địa phương xa lạ như thế này, việc thể nội khô kiệt linh lực làm hắn cảm thấy không an toàn chút nào, giờ phút này hắn vội vàng vỗ túi trữ vật, lập tức túi trữ vật quang mang lập loè, một bình đan dược bay ra.

Đây là một bình linh dịch!

Sau khi bắt lấy bình linh dịch, Bạch Tiểu Thuần liền một hơi uống cạn, linh dịch nhập thể lập tức liền hóa thành từng tia nước nhỏ, hướng về kinh mạch toàn thân nhanh chóng khuếch tán, kinh mạch như là đất đai khô cằn giờ được tưới nước, một cảm giác thoải mái xuất hiện làm toàn thân Bạch Tiểu Thuần tê dại.

– Chính là cảm giác này.

Vành mắt Bạch Tiểu Thuần hơi đỏ lên, hắn hít sâu một hơi, vận chuyển tu vi không dám lãng phí một giây nào, nhanh chóng đem linh dịch hòa tan trong cơ thể hình thành linh lực.

Mấy canh giờ sau, Bạch Tiểu Thuần bỗng cười lớn, mắt hắn sáng ngời, linh lực trong cơ thể tuy chỉ hồi phục khoảng chừng nửa thành, nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, nửa thành này đủ để cho hắn mở túi trữ vật nhiều lần.

Hắn vội vàng mở túi trữ vật ra lần nữa, một hơi lấy ra hơn mười bình linh dịch uống sạch sẽ rồi tiếp tục thổ nạp, thoáng một cái ba ngày trôi qua.

Khi Bạch Tiểu Thuần mở hai mắt ra một lần nữa, nước mắt của hắn liền chảy xuống.

– Rốt cục… Rốt cục ta đã triệt để khôi phục!! Không dễ dàng chút nào…

– Thân thể, tu vi đều khôi phục!!

– Hồng Trần lão nữ, ngươi chờ đấy!!

Bạch Tiểu Thuần cười lớn, rồi đứng dậy cảm thụ linh lực trong cơ thể, hắn phát hiện mình còn mạnh hơn một chút so với trước kia.

Tựa hồ sau khi trải qua sinh tử chiến, mình tuy vẫn là Kim Đan viên mãn, nhưng vô luận là lực lượng thân thể hay là tu vi đều tăng lên không ít. Nhất là nhục thân có cảm giác đã chạm đến gông cùm xiềng xích, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy tựa hồ mình có thể tùy thời xông phá gông cùm xiềng xích!

Việc này khiến Bạch Tiểu Thuần than thở không thôi, nhất là nghĩ đến trận chiến với Hồng Trần Nữ, hắn càng cảm thấy như mình thật sự đã chết một lần rồi.

Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, nhìn bốn phía xung quanh, phấn chấn dâng lên trước đó bị vơi đi không ít, hắn có chút sầu lo.

– Ta cần phải biết mình ở phương hướng nào, nơi này là Man Hoang, quá nguy hiểm… Phải nhanh trở về Trường Thành.

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới việc nếu thân phận của mình bị người khác biết được, sợ là sẽ có rất nhiều hồn tu cùng thổ dân của Man Hoang sẽ tới róc xương lóc thịt mình.

Nghĩ đến cảnh mình bị người ta róc xương lóc thịt, Bạch Tiểu Thuần liền run lên một cái, nhăn mặt, nhăn mũi.

Chợt hắn nhìn về phía nấm mồ, liền tiện tay mở túi trữ vật còn sót lại của cỗ thi thể kia ra. Bên trong túi trữ vật này đồ vật linh tinh rất nhiều, tuyệt đại đa số vật phẩm không có một chút tác dụng nào đối với Bạch Tiểu Thuần, dù sao đây chỉ là túi trữ vật của một hồn tu Trúc Cơ sơ kỳ mà thôi.

Bạch Tiểu Thuần chỉ chú ý tìm kiếm cốt giản, cốt giản cùng ngọc giản có tác dụng đồng dạng, đều có thể ghi chép tin tức. Tìm kiếm một hồi, Bạch Tiểu Thuần tìm được ba cái cốt giản, hắn liền cầm trong tay, linh thức tràn ra, dung nhập trong đó, lật xem từng cái, hi vọng có thể tìm được một chút tin tức hữu dụng.

Cái cốt giản thứ nhất là một địa đồ, bản đồ này cũng không nhỏ, đem bốn phía xung quanh khu vực này miêu tả, nhưng Bạch Tiểu Thuần nhìn một hồi lâu cũng không nhìn ra nơi này đến cùng là địa phương nào, hắn tìm không thấy điểm đánh dấu để biết nơi này cách Trường Thành bao xa.

– Cái này không dùng được…

Bạch Tiểu Thuần có chút nóng nảy, vừa nhìn về phía cái cốt giản thứ hai, sau khi xem xong cốt giản này, hai mắt hắn lóe lên, quay đầu nhìn về phía nấm mồ.

– Ngươi tên là Bạch Hạo sao?

Bạch Tiểu Thuần thì thào nói, bên trong cái cốt giản này ghi chép rất kỹ càng thân phận của thanh niên đã chết kia, tựa hồ là di ngôn trước khi chết hắn lưu lại.

Người này tên là Bạch Hạo, là con thứ trong một luyện hồn gia tộc cách nơi này rất xa, tựa hồ không được chào đón trong gia tộc, hắn trêu chọc phải người không nên trêu chọc, bị tộc nhân âm thầm hạ độc thủ, chết ở nơi đây.

Mà luyện hồn gia tộc nhà hắn cũng không nhỏ, có danh khí cực lớn.

– Luyện hồn gia tộc…

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ, nhìn về phía cốt giản thứ ba, sau khi xem xét một chút, Bạch Tiểu Thuần ánh mắt chớp động, bên trong cái cốt giản này, mặc dù không phải ghi chép tin tức Bạch Tiểu Thuần muốn, nhưng lại cùng luyện hồn sư có quan hệ, nội dung bên trong phần lớn là tin tức dù Bạch Tiểu Thuần ở bên trong Trường Thành cũng không rõ ràng lắm.

Thậm chí có thể nói, cốt giản này là một bộ nhập môn chi pháp của luyện hồn sư!!

Mà mấy câu khúc dạo đầu khiến tâm thần Bạch Tiểu Thuần mãnh liệt chấn động, thậm chí hít một hơi khí lạnh.

– Luyện hồn… ‘Hồn’ không phải chữ trọng điểm, chữ ‘Luyện’ mới là mấu chốt!

– Cái gọi là luyện hồn sư, tập hợp luyện linh, luyện hồn nguyên, luyện hỏa làm một thể, bởi vì hết thảy dùng hồn làm căn bản, cho nên gọi là… Luyện hồn sư!

Trước đó Bạch Tiểu Thuần đối với việc Man Hoang có nhiều luyện linh chi bảo, đã cảm thấy rất kỳ quái, thậm chí trong lòng cũng có một chút suy đoán, giờ khắc này sau khi xem xong ngọc giản này, hắn lập tức hiểu rõ, tiếp tục xem xét cốt giản, dần dần khi hắn xem xong cốt giản này, liền đứng im, cả người đều ngây ngốc.

Man Hoang trong mắt hắn, tựa hồ cũng không còn thần bí nữa, phảng phất hết thảy những đường vẽ sau khi đặt cùng một chỗ liền tạo thành hình tượng hoàn chỉnh.

Trong Man Hoang, ở tầng đáy nhất là các bộ lạc thổ dân, thổ dân cự nhân bên trong những bộ lạc này, chưa được khai hóa, thuộc về tầng lớp bị nô dịch, bình thường mà nói, bọn họ đều phải cung phụng mấy hồn tu làm thủ hộ giả cho bọn họ.

Mà hồn tu, ở trong Man Hoang, đối với thổ dân mà nói là có địa vị cao cao tại thượng, bọn họ cùng tu sĩ không hề khác gì nhau, chỉ là tu sĩ dựa vào linh lực của Thông Thiên Hà tu hành, mà bọn họ thì dựa vào hồn nguyên luyện hồn sư luyện chế ra để tu hành.

Toàn bộ Man Hoang đại địa, hồn tu số lượng mặc dù không nhiều, nhưng cũng không ít, có kẻ đến từ gia tộc, có kẻ đến từ các thế lực lớn, còn lại rất nhiều người đều là tán tu.

Còn luyện hồn sư thì là quý tộc trong Man Hoang đại địa, bất kỳ một luyện hồn sư nào cũng đều có địa vị rất cao, bọn họ chẳng những có thể luyện chế hồn nguyên cung cấp cho hồn tu tu luyện, còn có thể luyện chế ra pháp bảo, thậm chí còn có thể luyện linh cho pháp bảo!

Hết thảy điều này khiến cho luyện hồn sư ở trong Man Hoang đại địa, duy trì được địa vị hạch tâm.

Mà luyện hồn sư cũng có cấp độ phân chia, phương thức phân chia cấp độ của bọn họ là hỏa, Man Hoang đại địa luyện hồn sư cùng Thông Thiên đại lục luyện linh sư nhìn thì như giống nhau, nhưng thực tế lại không giống nhau.

Thông Thiên đại lục luyện linh sư, cần phải tìm kiếm nguyên liệu đa sắc hỏa mới có thể luyện chế, mà Man Hoang đại địa luyện hồn sư… Bọn họ không cần nguyên liệu gì, luyện linh đối bọn họ mà nói, mặc dù đồng dạng tồn tại tỉ lệ thất bại rất cao, nhưng tài liệu căn bản chỉ cần hỏa mà thôi.

Hỏa, nơi này căn bản lại không tồn tại nên bọn họ dùng các oan hồn dựa theo cách luyện chế để luyện chế ra!

Luyện chế ra nhất sắc hỏa, liền có thể trở thành luyện hồn sư nhất phẩm, nếu có thể luyện chế ra tứ sắc hỏa thì tấn thăng làm nhị phẩm, còn nếu như có thể luyện chế ra thất sắc hỏa, lập tức liền được xem là luyện hồn sư tam phẩm.

Ba cấp độ luyện hồn sư này, chiếm cứ đại bộ phận luyện hồn sư trong Man Hoang.

Luyện chế thập sắc hỏa thì sẽ là tam phẩm đỉnh phong! Luyện hồn sư có thể đạt tới trình độ này không nhiều. Sau khi đạt tam phẩm đỉnh phong, luyện hồn sư sẽ tiến vào một giai đoạn lột xác, giai đoạn này phân làm Thiên, Địa, Huyền, Hoàng!

Luyện chế ra thập nhất sắc hỏa liền là luyện hồn sư hoàng phẩm! Toàn bộ Man Hoang, bất kỳ một luyện hồn sư hoàng phẩm nào cũng đều có thể danh chấn bát phương.

Mà nếu lại tiến thêm một bước thì sẽ trở thành luyện hồn sư huyền phẩm, số lượng càng ít hơn, trong bất kỳ một luyện hồn gia tộc nào thì luyện hồn sư huyền phẩm đều cũng là tồn tại cao nhất, thuộc về cấp bậc đại trưởng lão thậm chí là nội tình của gia tộc, bởi vì muốn trở thành luyện hồn sư huyền phẩm, cần phải luyện chế ra thập ngũ sắc hỏa!

Về phần địa phẩm… Đây là tồn tại trong truyền thuyết, trong toàn bộ Man Hoang đại địa, luyện hồn sư địa phẩm chỉ có ba người mà thôi, muốn trở thành địa phẩm thì phải luyện ra… Thập bát sắc hỏa!

Phía trên địa phẩm, còn có một cái cấp độ nữa, đó là thiên phẩm, nhưng mà từ xưa đến nay trong Man Hoang đại địa luyện hồn sư thiên phẩm chưa bao giờ xuất hiện, theo truyền thuyết, muốn trở thành luyện hồn sư thiên phẩm cần luyện chế ra… Nhị thập nhất sắc hỏa!

Chapter Truyện / Chương 565 – Luyện Hồn Sư